môi giới bất động sản

Tôi bắt đầu công việc của mình trong lĩnh vực bất động sản từ khi tôi 20 tuổi, cách đây cũng 11 năm rồi. Về cơ bản thì tôi không buôn bán bất động sản mà chủ yếu thương thảo các hợp đồng cho thuê. Công ty đầu tiên mà tôi làm việc lúc đó là một doanh nghiệp mới thành lập được 5 năm và sau này đã sáp nhập với Collier International. Tính đến thời điểm hiện tại, tôi đã làm ở đó được mười năm rồi. Công việc này, nói theo cách nào đó, là một cơ duyên đối với tôi. Vào thời điểm đó, để kiếm được một chân trong ngành này là khá dễ dàng bởi cách đây 10 năm, có rất ít người Việt Nam có thể nói tốt Tiếng Anh cũng như hiểu về thị trường nhà đất. Thế nên tôi đã tự mình tìm hiểu và học hỏi kinh nghiệm trong lĩnh vực này. Sau đó thì tôi tìm đến vị sếp mà, trong 10 năm tiếp theo, đã trở thành đồng nghiệp của tôi để xin việc. Ban đầu, sếp cũng nghi ngờ về khả năng của tôi lắm nhưng chỉ sau khi thấy tôi kí được một vài hợp đồng, sếp tôi đã phải nhìn nhận lại và biết rằng tôi sẽ dần dần trở thành đối thủ cạnh tranh của chính ông ta.

Hiện tại thì tôi đang làm việc với các dự án văn phòng hạng A ở quận Hoàn Kiếm. Khi làm việc với những tập đoàn lớn như Collier thì thu nhập chủ yếu của bạn đến từ tiền hoa hồng. Vì thế, thu nhập hàng tháng của tôi cũng rất khó nói, có thể từ 500 đến 5000 đô (khoảng 10 triệu đến 100 triệu VND) một tháng. Ừm, có thể nói thu nhập bình quân hàng tháng của tôi là vào khoảng 1500 đô  đến 2000 đô (khoảng 30 đến 40 triệu). Có những lúc tôi kí kết được hợp đồng với những khách hàng lớn, những người mà tôi đã “săn” trong một thời gian khá dài, tầm một năm chẳng hạn. Khi kí được những hợp đồng như vậy, tôi có thể nhận được đến 40% tiền hoa hồng.

99% khách hàng của tôi là người nước ngoài. Họ có thể thuê một mảnh đất, một căn hộ hay một văn phòng nào đấy trong vòng từ 6 tháng cho đến 10 năm. Những bất động sản chúng tôi cho thuê có giá khoảng 800 đô/tháng, cao nhất có thể lên tới 10.000 đô/tháng hoặc hơn đối với đại sứ các nước tại Việt Nam. Thông thường, khi một người nước ngoài đến Việt Nam để làm việc hay đảm nhận một chức vụ nào đó, công ty đó sẽ cung cấp cho họ một khoản chi phí nhất định để thuê nhà. Nhưng cũng có những người khá cầu kì, kĩ tính, và họ sẵn sàng tự bỏ thêm tiền để có được một nơi ở tiện nghi hơn.

Thường thì tôi có thông tin về những khách hàng tiềm năng của mình trước khi họ đến Việt Nam. Họ sẽ gọi hoặc viết thư điện tử cho tôi trước để tôi nắm được yêu cầu của họ. Khi đó tôi sẽ gửi lại cho họ ý tưởng, những thông tin cơ bản nhất, cũng như một số hình ảnh về những căn hộ phù hợp. Nhưng thường thì họ sẽ tự mình đến xem xét tận nơi. Lúc đó thì tôi sẽ dẫn họ đi thăm thú xung quanh, chỉ cho họ những địa điểm thiết yếu như chợ, khu mua sắm, trường học, đại loại thế. Sau những lần đưa họ đi tham quan thế, họ thường trả cho tôi một khoản khoảng 200-300 đô.

Dựa vào số học sinh ở những trường quốc tế quanh Hà Nội, mà đa phần là người Hàn Quốc, Nhật Bản và Mỹ; có thể thấy rằng có rất nhiều người nước ngoài sống và làm việc ở Hà Nội. Ví dụ như người Nhật Bản và Hàn Quốc vì họ có rất nhiều nhà máy ở đây. Với các khách hàng nước ngoài, sau khi dẫn họ đi xem xét quanh thành phố, tôi sẽ cung cấp cho họ những thông tin cơ bản về nhà cửa ở Việt Nam. Vì các căn hộ ở Việt Nam rất đặc trưng, nó hoàn toàn khác biệt so với những căn hộ ở Niu Di-lân, Mỹ hay bất kì nơi nào khác. Nhà ở Việt Nam thường xây cao lên từ những không gian hẹp, chứ không phải những kiểu nhà gỗ hai tầng với không gian rộng hay đại loại thế. Một số khách hàng thậm chí không chuyển đến Hà Nội nữa vì không tìm được nơi học phù hợp cho con cái họ. Ở Sài Gòn, họ có thể có nhiều lựa chọn hơn nhưng ở Hà Nội thì thực sự rất ít trường học phù hợp. Nhưng một khi họ đã quyết định ở lại đây, đó cũng chính là lúc tôi thực sự bắt đầu công việc của mình. Khi ấy, tôi sẽ đưa cho họ một danh sách tất cả các căn hộ phù hợp trên thị trường, giá cho thuê và ngày bắt đầu thuê được.

Ở những nơi khác, không có sự cạnh tranh cho thuê ở cùng một ngôi nhà. Nhưng ở Việt Nam, thì khác vì bạn sẽ phải cạnh tranh với rất nhiều đối thủ khác nhau trên cùng một ngôi nhà cho thuê. Công việc trở nên khó khăn khi bạn có quá nhiều đối thủ. Suy đi tính lại, điều quan trọng nhất là bạn phải chuyên nghiệp và nếu bạn có nhiều thông tin hơn, khách hàng sẽ chọn bạn. Đôi khi, khách hàng chọn tôi bởi vì tôi có thể nói Tiếng Anh trôi chảy. Tôi có thể thuyết phục họ, chỉ ra những điểm tốt và quan trọng hơn là đưa ra cho họ một cái giá hợp lí.

Và khi chúng tôi bắt đầu thương thảo một hợp đồng, chủ nhà hoặc chủ đất mới trả tiền cho tôi. Toàn bộ những dịch vụ mà tôi cung cấp cho họ từ A đến Z là hoàn toàn miễn phí. Đó chính là cách tôi kiếm tiền trong nghề này.

Đấy là đối với những hợp đồng thuê nhà, chứ những thương vụ trong lĩnh vực ngân hàng hoặc mua bán bất động sản thì hoàn toàn khác vì rất hiếm khi mấy dự án đó được mua. Theo luật, người nước ngoài không được quyền sở hữu 100% giá trị bất động sản như người Việt Nam. Thực ra là cũng có một số trường hợp nhưng đó chỉ là ngoại lệ. Thế nên hầu hết những người nước ngoài sống và sở hữu bất động sản ở đây đều là những người đã kết hôn với một người Việt Nam hoặc đứng tên công ty để mua bất động sản. Ừm, nhưng nói chung là pháp luật Việt Nam rất khắt khe đối với những trường hợp người nước ngoài sở hữu nhà đất trong nước.

Bây giờ thì thị trường cũng mở rộng ra nhiều rồi. Chứ trước kia thì một ngày tôi có thể ký được hai hợp đồng. Sếp của tôi thì khỏi phải nói, ông ý đích thị là một ông trùm trong lĩnh vực này. Cách đây 10 năm, ông ta thậm chí đã kiếm được tầm 30.000 đô một tháng* . Đó là lãi thực ấy chứ không phải lãi gộp đâu. Một phần cũng vì lúc đó có khá ít công ty bất động sản chứ không đầy rẫy như bây giờ. Giờ thì bất cứ ai cũng có thể tự thành lập công ty vì chi phí cho giấy phép đăng kí kinh doanh chỉ có 500.000 VND, một con số quá rẻ. Thế nên là ai muốn cũng có thể nhảy vào kinh doanh trong lĩnh vực này được. Nhưng mà mọi người biết đấy, điều quan trọng là họ có thể duy trì được trong bao lâu, làm thế nào để quản lý và điều hành công ty thôi. Hiện giờ có quá nhiều công ty đến nỗi tôi không tài nào nhớ được hết tên haha, các công ty đó có thể biết tôi chứ tôi thì làm sao biết được hết họ. Tôi chỉ biết đến những công ty lớn, hoặc những công ty có quy mô tương đương với công ty tôi. Trong ba năm tới, tôi nghĩ rằng sẽ có hàng nghìn dự án mới tại đây, nên là thị trường nhà đất sẽ còn bùng nổ và phát triển hơn rất nhiều.

Về kinh nghiệm thương đau với khách hàng thì tôi có cả tá. Những khách hàng khó chiều nhất là người Pháp (Không may cho tôi vì chồng tôi cũng là người Pháp haha). Họ quá cầu kì và hay quan trọng hóa vấn đề nên luôn luôn đưa ra những đòi hỏi quá cao. Tỉ dụ như là họ có 500 đô thôi nhưng lại muốn tìm được một ngôi nhà tráng lệ gần hồ Gươm, hay những khu vực tương tự [Cười lớn]. Khách hàng châu Á nói chung, như người Trung Quốc và một số nước khác cũng tương tự. Những khách Á duy nhất mà chúng tôi thích làm ăn cùng chỉ có người Nhật Bản và Hàn Quốc. Tôi không bao giờ làm ăn với khách Trung Quốc dựa vào những kinh nghiệm và sự từng trải của mình. Thực ra là trong tất cả vụ làm ăn từ trước đến giờ, tôi đều tự chọn khách hàng cho mình. Ừm, khách Mỹ cũng vậy, họ cũng luôn đặt ra những yêu cầu cao, thỉnh thoảng họ cũng khá coi thường người Việt Nam, nhưng được cái họ trả rất hậu hĩnh. Người Anh cũng tương tự vì như mọi người đều biết đấy, người Anh rất bảo thủ. Nhưng người Hà Lan và Thụy Sĩ thì lại là những khách hàng rất dễ chịu. Cũng có thể là tại vì họ không phải trải qua các cuộc chiến tranh trong lịch sử nên cái cách mà họ đối xử với người Việt Nam rất nhẹ nhàng và tử tế [Cười lớn]. Người Đức cũng khá dễ chịu, nhưng họ rất tỉ mỉ và có những đòi hỏi khắt khe. Bù lại thì họ rất rộng rãi và sòng phẳng trong tiền bạc [Cười lớn]. Tôi cũng làm việc với những nhân viên làm việc trong các đại sứ quán, họ cũng là những khách hàng thoải mái. Nói chung là tôi chỉ không thích làm việc với người châu Á, Trung Quốc và Pháp.

Mặc dù làm việc trong cái nghề này đa số là đàn ông, nhưng tôi cũng có lợi thế riêng khi là một người phụ nữ hoạt động trong lĩnh vực bất động sản. Khi tôi bắt đầu công việc của mình, tôi còn rất trẻ, tràn đầy nhiệt huyết, sinh lực và biết nói Tiếng Anh. Nên là sếp tôi thường cử tôi đi thương thảo những hợp đồng với khách nam, đôi khi cũng có khách nữ nữa, nhưng phần lớn vẫn là khách nam. Nên là, chuyện phân biệt đối xử gì trong ngành này á? Không có đâu, hoặc ít nhất là tôi không cảm nhận thấy điều đó. Thực tế là tôi thấy tôi thậm chí còn có nhiều ưu thế hơn những đồng nghiệp nam của mình.

Tôi yêu thích công việc này, chứ nếu tôi không thích thì đã không có chuyện tôi bám trụ với nó trong những 11 năm liền [Cười lớn]. Chỉ là khi mới khởi đầu thì công việc này khá khó khăn với phụ nữ, nhưng một khi tôi đã vượt qua và thành công rồi thì mọi thứ thuận lợi hơn rất nhiều. Điều này không phải là một khó khăn với tôi vì tôi biết Tiếng Anh và am hiểu về thị trường. Tôi cũng có tài thuyết phục người khác nữa [Cười lớn]. Mỗi người tôi gặp gỡ lại mang đến cho tôi một trải nghiệm, một kinh nghiệm mới. Tất nhiên là đi kèm với rất nhiều tiền nữa, một động lực lớn đấy chứ, phải không nào? [Cười lớn]
Contributors:  Mai Nguyen, Loc Le, Hoàng Minh Trang, Nguyễn Huy Anh

One thought on “môi giới bất động sản

  1. Bài viết rất hay. Cảm ơn bạn cho tôi cái nhìn về thị trường, về nghề nghiệp trong thời điểm hơn 10 năm trước. Hiện tại tôi cũng làm trong lĩnh vực bất động sản nhưng làm về Apartment. Nếu có cơ hội hợp tác hay trao đổi kinh nghiệm, hoặc đơn giản muốn tìm người chia sẻ về nghề nghiệp, hãy liên lạc vs tôi.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s